02/01/2013
“Người thầy” tật nguyền dạy chữ cho trẻ em nghèo

Tiếng là lớp học, nhưng căn phòng chật hẹp, với 20m2, chỉ được che đậy tềnh toàng bằng vài tấm tôn, bạt ni lông, nằm lọt thỏm giữa thôn Tuân Lễ, xã Phước Hiệp, huyện Tuy Phước (Bình Định). Ấy vậy mà suốt 22 năm qua, lớp học của “thầy giáo” không biên chế Lê Quốc Hưng (47 tuổi) vẫn rộn vang tiếng con trẻ trong xóm đến học bài.

Năm 17 tuổi (đầu năm học lớp 12), một cơn bạo bệnh đã khiến cho chân trái (dưới mắt cá chân) của Lê Quốc Hưng bị sưng húp, tím tái lên. Bệnh lan dần từ mắt cá chân trái sang mắt cá chân phải, rồi lên đầu gối, hông, xương sống… Dù được gia đình đưa đi điều trị ở nhiều nơi, với đủ phương thuốc, nhưng bệnh tình của Hưng vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm mà ngày càng tái phát nặng hơn. Chỉ sau mấy tháng phát bệnh, toàn bộ xương sống, xương khớp chân của Hưng đều bị căng cứng, không thể cử động được. Theo chuẩn đoán của bác sĩ, Hưng bị viêm khớp dạng thấp vĩnh viễn. Cũng từ đó đến nay, ước mơ trở thành một bác sĩ giỏi để mai này có điều kiện khám chữa bệnh cho bà con nghèo của Hưng ấp ủ từ lâu bỗng chốc tan biến.

Để cho Hưng quên đi cuộc sống xô bồ, nhộn nhịp gắn liền với những ngày tháng bạo bệnh nơi phố thị Quy Nhơn, năm 1989, gia đình quyết định đưa Hưng về quê sinh sống (nay thuộc thôn Tuân Lễ). Nhờ cuộc sống thanh bình nơi quê nhà mà ước mơ thắp sáng con chữ trong Hưng được đánh thức. Hằng ngày, Hưng tìm đến những cuốn sách để quên đi những năm tháng buồn tủi vì bệnh tật.

Tại đây, hằng ngày, Hưng chứng kiến cảnh trẻ em nghèo trong xóm lầm lũi, không được đến lớp mà lòng cảm thấy quặn đau. Sau hơn 2 năm bị căn bệnh viêm thấp dạng khớp đeo đẳng, Hưng quyết định gạt bỏ tất cả nỗi buồn để hướng đến một cuộc sống nhiều niềm vui hơn. Đó là ban ngày, anh chủ động mượn sách giáo khoa thuộc chương trình cấp 2, cấp 3 của bọn trẻ học trên trường về tự mình nghiên cứu. Đêm tối, anh tự ra bài tập, rồi dựa trên lý thuyết sách giáo khoa và tự mình mày mò tìm ra cách giải. Thời gian cứ thế trôi, đến 25 tuổi, anh đã có một lượng kiến thức sâu rộng. Lúc này, anh Hưng bàn với gia đình mở một lớp học dạy chữ cho con em nghèo trong xóm.

Anh Lê Quốc Hưng nhớ lại: Lúc mới mở lớp, chỉ có vài ba em nhỏ trong xóm đến học. Nhưng, về sau, bọn trẻ thấy mình dạy đơn giản và chúng tiếp thu nhanh, hiểu bài hơn mà chẳng tốn tiền nên bọn trẻ đến học ngày một đông. Nhiều lúc, mình cũng thấy mệt mỏi lắm, vì phải đứng dạy trên đôi chân đau buốt, nhưng thấy bọn trẻ không được tới trường, mình rất thương. Hơn thế, mỗi giờ lên lớp, mình thấy vui, vì đã giúp được cho các em trong xóm có vốn kiến thức cơ bản để sau này có thể sống tốt hơn.

Nhìn vào lớp học nhỏ bé, đơn sơ của thầy Hưng chỉ với một chiếc bàn lớn đặt ở giữa, một tấm bảng đen, nhiều người tỏ ra quan ngại về hiệu quả lớp học. Ấy vậy mà suốt 22 năm qua, tại lớp học tềnh toàng này, thầy Hưng đã dạy cho bao thế hệ học trò nơi quê nghèo thi đỗ vào đại học, có em nay đã ra trường và có công việc ổn định.
Để bài giảng sinh động, bắt nhịp xu thế giảng dạy chương trình mới, anh Hưng luôn tìm cách tiếp cận phương pháp giảng dạy hiện đại. Sau những lần giảng bài, thầy lại nhờ học sinh mua sách để tham khảo. Nhiều lần, thầy tự liên hệ với sinh viên trong vùng để xin sách về tham khảo, phục vụ cho việc dạy học của mình. Dẫu mang trong mình trọng bệnh, nhưng với vốn kiến thức sâu, rộng từ các môn như: toán, lý, hóa, sinh, văn, ngoại ngữ, thầy Hưng vẫn miệt mài truyền dạy cho nhiều thế hệ học sinh nghèo nơi đây.

Em Lê Thị Thanh Hằng, học sinh lớp 11A13, trường THPT Nguyễn Diêu (huyện Tuy Phước) bộc bạch: “Em học anh hai (thầy Hưng) từ lớp 4 đến nay. Với sự tận tụy, tình yêu thương, nhiều năm qua, anh hai đã truyền dạy cho bọn em rất nhiều kiến thức để sau này thi lên các cấp cao hơn”.

Còn em Nguyễn Thị Mộng Nguyên, học sinh lớp 11A7 (trường THPT Xuân Diệu) cho biết thêm: “Thầy Hưng dạy dễ hiểu nên hiện không chỉ có học sinh trong xã, mà nhiều bạn ở các vùng lân cận trong huyện như: xã Phước Sơn, Phước Thắng, Phước Lộc, thậm chí còn có các bạn ở xa như thị trấn Diêu Trì cũng tìm đến học”.

Tấm lòng cao cả, tinh thần chịu thương, chịu khó cùng ý chí, nghị lực cầu tiến, luôn biết vươn lên và vượt qua tật nguyền của người thầy không biên chế Lê Quốc Hưng để giúp các trẻ em nghèo khiến ai trong xã cũng khâm phục Anh Lê Quốc Hưng nể trọng và được người dân nơi đây ví là “ông giáo của trẻ em nghèo”.

Bài và ảnh: Nguyễn Hoàng Nguyên
(Nguồn: Báo Dân tộc & Phát triển)

[TT: H.T.N]


[ In bài viết ] [ Quay lại ]