Trang chủ  |  Tin mới  |  Hỏi đáp  |  Sơ đồ site  |  Hộp thư     TIẾNG VIỆT  |  ENGLISH
TỔNG QUAN
Hệ thống các cơ quan làm công tác dân tộc Hoạt động của UBDT Văn kiện của Đảng về Chính sách dân tộc Bác Hồ với đồng bào DT Đại biểu Quốc hội là người DTTS các khóa Các Dân tộc Việt Nam Ấn phẩm về lĩnh vực công tác dân tộc Văn bản về lĩnh vực Công tác dân tộc
TIN MỚI
Dân tộc Online Tin Hoạt động Chủ trương - Chính sách Thời sự - Chính trị Nghiên cứu - Trao đổi Kinh tế - Xã hội Y tế - Giáo dục Văn hoá - Thể thao Công nghệ - Môi trường Pháp luật Quốc tế
TÌM KIẾM

LIÊN KẾT

 
 31/01/2008
Trăng sáng phước sơn


Theo đường Hồ Chí Minh lượn quanh những sườn núi thẳm, chúng tôi đến Phước Sơn vào một ngày nắng ấm. Phước Sơn - cái tên dẫu chỉ thoạt nghe đã thấy có bóng núi rừng thấp thoáng trong miền tưởng tượng.

Quả không sai, nơi ấy - Phước Sơn là một huyện miền núi cao của tỉnh Quảng Nam có trên 80% dân số là đồng bào các dân tộc thiểu số cùng chung sống; mây trời bảng lảng, bình minh rực rỡ với sương trắng phủ nhẹ như một tấm khăn voan khổng lồ. Nhìn lên phía núi, những khu rừng nguyên sinh vẫn giữ được vẻ hoang sơ và bí ẩn của đại ngàn.

 Đặt chân lên xã Phước Mỹ khi chiều đang dịu dàng dát lên ngọn Đắc Mun những thảm nắng vàng cuối ngày; những thảm nắng mang hơi thở của mùa xuân vàng rực đến nao lòng. Núi nơi nào cũng thế, lặng lẽ và duyên dáng, gần gũi mà trầm tư. Muốn hát lên một câu, hát vỡ lồng ngực chào núi chào mây mà không thể cất lời. Mới hay lòng vẫn còn nhiều đa cảm và không thôi nghẹn ngào trước cái đẹp, cái thiêng.

 Những ngôi nhà nhỏ tựa lưng vào núi, nối nhau san sát, thoạt trông như một đoàn tàu dài men dọc trên đường mòn Hồ Chí Minh. Và những người gặp đầu tiên là các cô gái Bh’noong (thuộc dân tộc Giẻ Triêng). Thấy khách lạ, các cô nép mình sau khung cửa, rồi lại tò mò nghiêng ngó, cười khúc khích. Một thành viên trong đoàn hớn hở reo lên:

 - Chào Con Chê Chê! (con gái).
 - Chào con chê chê! Cả đoàn hầu như đồng thanh buột miệng.
 - Ô, cán bộ biết tiếng mình!

 Các cô gái ngạc nhiên nhô hẳn ra ngoài những khung cửa. ánh mắt nhìn và những nụ cười đã bớt đi vẻ e dè ban đầu.

 Vào bản, những căn nhà dựa vào nhau, dựa vào núi và cùng hướng về con đường mới mở. Những người ở đây vẫn vậy - nghèo mà vui, mà hồn hậu như thủa hoang sơ.

 Đến với núi vào dịp con trăng vừa tròn. Trăng làm cho tiếng con chim “Bắt cô trói cột” huyễn hoặc hơn và thêm phần sâu thẳm, lẻ loi. Không sao, lửa đã đốt lên. Chén rượu “mồ hôi” một loại rượu tuyệt vời không đựng trong ché mà được chắt cất giữ vào hũ quý để dành mời khách phương xa. Nâng chén rượu, ngọt lừ ở cổ, vị ngọt của rượu và của tình người. Chếnh choáng say, cơn say do những giọt rượu nhảy nhót trong lòng và ánh lửa đung đưa trong mắt các cô gái miền sơn cước.

 - Uống đi cán bộ, uống cho say. Có say mới biết lòng người Bh’Noong!

 Cô gái Bh’Noong vùng Phước Mỹ nâng bát rượu, đốt lửa trong lời, miệng như đoá hoa, cười nghiêng bóng núi.

 - Ôi, Con chê chê ơi, say để biết lòng em thì anh chẳng còn biết nổi lối về đâu.

 Những tiếng cười vang vang, rung cả cột nhà, chiêng ché; rung cả bếp lửa, nghiêng cả bóng núi Đắc Mun, nghiêng cả cầu Kà Tôi; nghiêng cả bầu ngực căng tròn như nụ trăng mười sáu... Tiếng cười ấy còn ngân mãi đến tận phố xá thị thành của ngày xa núi.

 Chợt chạnh nhớ câu thơ thuở nào về xứ núi mù sương, rằng: “Khi vui, ngắm núi làm vui; khi buồn nhặt trái sim rơi đỡ buồn”. Một thời, câu thơ được xem như một định mệnh vận chặt vào số kiếp của những người sống ở vùng thừa thãi tiếng chim ngân mà quá thiếu muối, thiếu cơm. Cuộc sống du canh du cư đẩy người dân vào đường đói khổ.

 Trong ký ức một thời của nhiều người, Phước Sơn hiện lên với sự tiêu điều, nghèo khó. Những ngôi nhà lụp xụp mà vẫn quá rộng bởi những khoảng trống thênh thang không được ghế bàn, giường chiếu khoả đầy; những đứa trẻ xanh xao, những khu vườn cằn cỗi như những tiếng thở dài hoang hút... Thủa ấy cái đói luôn thường trực và ám ảnh đối với cuộc sống của người dân Phước Sơn.

 Không, cuộc sống nay đã đổi thay nhiều rồi! Với sự giúp đỡ hỗ trợ của Nhà nước, người dân không còn nay đây mai đó. Mười năm qua, gần 11 nghìn hộ dân từ Phước Công, Phước Chánh đến Phước Mỹ, Phước Lộc, Phước Thành đã đi vào định cư . Những ngôi nhà kiên cố và đầm ấm đã giữ chân họ lại cùng những ruộng lúa nương ngô. Diện tích, sản lượng lúa nước hằng năm tăng đều từ 225 ha lên 359 ha và nay là 432 ha. Đàn gia súc của huyện đã lên 11.415 con. Việc định canh định cư đã đưa lại cho mỗi gia đình nơi ăn chốn ở, đất đai sản xuất, được chăm sóc sức khỏe và con cháu được học tập cái chữ để nên người. Hiện nay 11/11 xã đã đạt chuẩn quốc gia về phổ cập giáo dục tiểu học, 65/65 thôn có y tế thôn bản, 61/65 thôn đăng ký thôn văn hoá.

 Ngồi bên chén rượu sóng sánh, nhìn con trăng lặng lẽ sáng giữa trời, già làng và những cán bộ ở đây kể cho chúng tôi nghe về hành trình của chính người dân Phước Sơn vượt sóng gió của đói khổ và những tập tục lạc hậu, cùng chính quyền quyết tâm thay đổi cuộc đời mình. Ngày con đường cấp phối từ Khâm Đức tìm đến tận xã Phước Chánh; ngày những cầu treo vươn mình qua sông suối lớn tại ngầm Nước Mỹ; ngày “cái điện” bừng sáng vùng Phước Năng, Phước Chánh, Phước Công, đưa nguồn sáng về 10/11 xã những câu chuyện như gần, như xa, như hư như thực, cùng tiếng suối xa rủ rỉ róc rách, mãi cho đến khi con trăng muốn ngủ, nghiêng dần về phía núi bên kia.

 Trăng đi ngủ mà người thao thức mãi. Những đổi thay của Phước Sơn là dễ nhận thấy, nhưng vẫn còn đó nhiều điều trăn trở đáng để suy nghĩ. Một bộ phận dân cư còn quen nếp sống cũ, lạc hậu, thờ ơ với cuộc sống mới, chưa nhiệt tình lao động, trình độ dân trí còn thấp. Rải rác bên núi còn những mái nhà tranh tre dột nát liêu xiêu, tỉ lệ hộ nghèo vẫn còn quá cao (khoảng 50%), những nghề truyền thống đang bị mai một, nhiều giá trị văn hoá truyền thống đẹp bị lãng quên giữa đại ngàn mây gió... Vẫn còn nhiều gian khổ, núi ơi!

 Phút chia tay, những chén rượu không đựng trong ché và ánh mắt các cô gái vùng cao đã kịp thả bùa mê vào lòng người đi. Cứ ngỡ những giọt men say sẽ xoá nhoà nỗi nhớ, vậy mà lòng vẫn nặng trĩu.

Xuống núi bằng những bước chân chếnh choáng mộng du. Tạm biệt xứ núi Phước Sơn! Tạm biệt! Và vẫn biết những lời hẹn hò cho ngày trở lại nghe tít tắp mù xa như sương mù của chính nơi đây.

 Dẫu sao, niềm tin của ngày gặp lại cũng là chút động viên ngọt ngào nhất cho cả kẻ ở người đi, để những bước chân bớt phần khắc khoải.

Đoàn Triệu Long
 

[ Quay lại ]

 

 

THÔNG BÁO

Quyết định Ban hành Quy định công tác số hóa văn bản đi, đến của Ủy ban Dân tộc (Xem nội dung chi tiết tại đây)

Thông báo về việc quản lý hộp thư điện tử của Ủy ban Dân tộc nhằm đảm bảo an ninh, an toàn thông tin. Nội dung chi tiết xem tại đây

TÌM NHANH

TIN MỚI CẬP NHẬT

 
Hội nghị tham vấn ý kiến các Bộ, ngành vào dự thảo văn kiện Chương trình 135 giai đoạn III

 
9 nhóm giải pháp chủ yếu thực hiện Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội 2013

 
Hà Giang: Năm 2012 có 6.748 hộ thoát nghèo 

 
Ngành Công tác Dân tộc: Dấu ấn năm 2012

 
Thực trạng và một số giải pháp nhằm quản lý, sử dụng đất đai có hiệu quả  ở Tây Nguyên 

THÔNG TIN NỘI BỘ

DB điện thoại nội bộ
Danh sách cán bộ UB
Thư viện điện tử
CD 60 năm công tác DT
CEMA trên đĩa CDROM
CD đào tạo CNTT - CT135
CEMA trên UNDP
Năm quốc tế về miền núi

THÀNH VIÊN
Người online:
Khách:
Thành viên:
Tổng số: 0
Số người truy cập: 61,917,937


Cơ quan chủ quản : Uỷ ban Dân tộc. Giấy phép số : 455/GP-BC do Cục Báo chí - Bộ Văn hoá Thông tin cấp ngày 18/10/2004.
Bản quyền thuộc Ủy ban Dân tộc. Địa chỉ : Số 80, Phan Đình Phùng, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại : 04.37333511.
Khi đăng ký tài khoản người dùng trên website này, bạn đồng ý rằng bạn đã chấp nhận Chính sách đảm bảo an toàn thông tin cá nhân.
Website xem tốt nhất ở trình duyệt IE 5 trở lên, màn hình có độ phân giải 800x600 & Flash Player 8.
Phát triển dựa trên mã nguồn của phpNuke.
Execution time: 0.2 secs