Trang chủ  |  Tin mới  |  Hỏi đáp  |  Sơ đồ site  |  Hộp thư     TIẾNG VIỆT  |  ENGLISH
TỔNG QUAN
Hệ thống các cơ quan làm công tác dân tộc Hoạt động của UBDT Văn kiện của Đảng về Chính sách dân tộc Bác Hồ với đồng bào DT Đại biểu Quốc hội là người DTTS các khóa Các Dân tộc Việt Nam Ấn phẩm về lĩnh vực công tác dân tộc Văn bản về lĩnh vực Công tác dân tộc
TIN MỚI
Dân tộc Online Tin Hoạt động Chủ trương - Chính sách Thời sự - Chính trị Nghiên cứu - Trao đổi Kinh tế - Xã hội Y tế - Giáo dục Văn hoá - Thể thao Công nghệ - Môi trường Pháp luật Quốc tế
TÌM KIẾM

LIÊN KẾT

 
Trở lại "vựa thuốc phiện" năm xưa

 21/09/2006

Phụ nữ dân tộc Mông ở Zé Xu Phình dựng nhà

Đoạn đường từ Yên Bái lên Mù Cang Chải dài hơn 200km, đường dốc khúc khuỷu. Đã có một thời người Mông ở Mù Cang Chải chỉ biết sống bằng cây thuốc phiện. Cách đây chưa lâu bản La Pán Tẩn, Zé Xu Phình được coi như vựa thuốc phiện của huyện vùng cao này, khói thuốc phiện luôn ngự trị trong mỗi nhà, làng bản xác xơ, tiêu điều… Hơn 10 năm trôi qua, kể từ ngày cây thuốc phiện được nhổ bỏ, cuộc sống nơi đây đã gần như lột xác.

La Pán Tẩn: Một thời “sương giăng” 

Buổi sáng, sương mù xuống phố huyện khá dày. Phải đến giữa buổi sáng khi nắng lên chuyến xe khách đầu tiên mới xuất bến. Không khí ở chợ huyện huyên náo và hao hao giống chợ Sa Pa, cũng một con dốc dài, những lái xe ôm với những chiếc xe Min thô khỏe uể oải bên đường đợi khách. Những người Mông cần mẫn gùi nông sản xuống chợ. Lúc này anh Phí Văn Hiệp, hỗ trợ viên của ORGUT- chương trình xóa đói giảm nghèo thuộc tổ chức phi Chính phủ Thụy Điển mới đưa tôi đến La Pán Tẩn được. Anh Hiệp bảo: “Hai năm nay, khu vực thị trấn Mù Cang Chải thay đổi tới “chóng mặt”. Bây giờ ở đây bắt đầu có nhà nghỉ, khách sạn, có đủ các loại hình dịch vụ. Sóng điện thoại Vinaphone cũng có. Sóng điện thoại bao giờ cũng báo căng đầy”. Trước khi lên La Pán Tẩn anh Hiệp đưa tôi vào quán vệ đường phố huyện “làm” bát mì tôm để có sức leo núi. La Pán Tẩn là bản một trăm phần trăm là dân tộc Mông, nằm cách trung tâm huyện chừng 30km, đường tới đó... chỉ có leo núi. 

Chúng tôi vừa xuất hiện bên con suối, thấy anh Hiệp, ông Giàng Bua Thào- Phó Chủ tịch HĐND xã La Pán Tẩn đã hô to: “Hiệp đến à, “làm” một chén lấy lại sức chớ?” - giọng ông lơ lớ. Chúng tôi ngồi trong trụ sở UBND xã được một lúc, ông Lý Chồng Di - Phó Chủ tịch UBND xã và Giàng Xu Tu- Phó Trưởng Công an xã cũng đến. Anh Hiệp giới thiệu tôi là phóng viên từ Trung ương về tìm hiểu đời sống của bản. Mới sáng ra mà ông Di đã sặc mùi rượu, ông thủng thẳng nói: “Tìm làm gì cái đất này, vẫn nghèo lắm. Nhưng đã tốt hơn ngày xưa rất nhiều. Dân bản đã biết phá cây thuốc phiện để trồng cây ngô, cây lúa rồi”. Một lát sau ông Thào cầm tập giấy, ông đọc to: “Cái đất này có 3219 ha, 477 hộ dân, 3549 khẩu mà diện tích trồng lúa được có 200ha, trồng ngô 418 ha còn lại là rừng núi. Ngày xưa, cái diện tích này quanh năm chỉ có hoa thuốc phiện nở. Dân đói quá, mùa thảo quả chưa kịp chín chúng nó cũng lấy non mang xuống chợ bán rồi” .

Cách đây hơn 10 năm, Mù Cang Chải vẫn là một “vựa thuốc phiện” lớn nhất nhì miền Bắc; xã điển hình có diện tích lớn trồng cây thuốc phiện là La Pán Tẩn. Cả xã có trên 3 nghìn ha đất thì có 300 ha trồng cây thuốc phiện. Những năm 1991-1992 trở về trước, khắp vùng này không nơi đâu không có bóng dáng cây thuốc phiện. Nhà nhà trồng thuốc phiện, nhiều người nghiện thuốc phiện. Khói thuốc phiện sặc mùi quanh năm suốt tháng. Thứ ma tuý chết người này từng cám cảnh bà con. Anh Hoàng Xuân Tuyên, Phó Chánh Văn phòng UBND huyện Mù Cang Chải khẳng định: “Tới thời điểm này thì ở các bản làng sâu xa nhất của xã La Pán Tẩn, Zé Xu Phình cũng không còn một cây anh túc nào nữa” .

Zé Xu Phình: Những phụ nữ dựng nhà

Từ La Pán Tẩn xuống ngã ba Kim (một thị tứ cách trung tâm huyện 20km) cách khoảng 5-6 km, còn từ Zé Xu Phình xuống ngã ba này chỉ độ 3km. Bà con chỉ việc mang một nhúm thuốc phiện đi, để rồi gùi về nhà nào muối, gạo, dầu, quần áo, nhu yếu phẩm... Người dân điêu đứng vì thuốc phiện, phù dung quyến rũ bám riết lấy số phận những con người nơi đây. Nhưng, giờ đây, tất cả đó chỉ còn là những chuyện của quá khứ! Thời ấy đã qua song chưa phải đã hết khói thuốc phiện... Anh Hiệp là nhân viên hỗ trợ dự án phi Chính phủ của Thụy Điển. Dự án này nhằm xóa đói giảm nghèo, hỗ trợ nhà ở, phát triển chăn nuôi, tổ chức cai nghiện... Kinh nghiệm gần 3 năm cắm bản, anh Hiệp khẳng định: “Ngoài 80 người đang tập trung cai nghiện tại UBND xã La Pán Tẩn còn có hàng trăm người nghiện ở khắp các bản. Có gia đình cả nhà đều hút thuốc phiện. Số người đang tập trung ở đây họ vẫn thường xuyên hút, nên dự án giúp họ cắt cơn dần dần... “Tôi hỏi một người có tên Hờ Xây Nù ở bản Tà Chí Lừ, ông năm nay 60 tuổi. Quãng đời của ông đã gắn với làn khói phù dung từ khi 13,14 tuổi. Ông Nù tâm sự: “Mình không có cái gì để bỏ nó đi. Nó bám mình ghê quá. Thiếu nó, cái chân mình leo núi không nổi. Bây giờ Nhà nước nuôi cho ăn và cho nước uống làm cho trong người không còn cần hút nữa. Mình sắp đuổi được con ma thuốc phiện rồi” .

Cái bản Zé Xu Phình khuất sau thung lũng rừng thông. Vàng A Páo vừa đi rất nhanh vừa trả lời câu hỏi của tôi khi nhìn thấy những phụ nữ thay đàn ông bào cột, kèo dựng nhà. Páo là một thanh niên tốt nghiệp THPT được xã Zé Xu Phình nhận về làm hợp đồng, cán bộ chuyên trách mảng tư pháp. Nghe giới thiệu tôi suýt bật cười. Trông Páo còn qúa trẻ, nhưng cậu đó phải giải quyết nhiều chuyện liên quan tới kết hôn, ly hôn, khai sinh, khai tử... Páo bảo, những người con gái, phụ nữ thay cha, thay chồng làm việc ấy là vì đàn ông đó kiệt sức do bao năm nghiện thuốc phiện. Lang thang khắp xã Zé Xu Phình, tôi chưa bao giờ trông thấy những ngôi nhà lợp mái gỗ kỳ lạ như ở đây. Páo nói: “Mái gỗ pơmu đấy, tuổi thọ được vài chục năm”. Chúng tôi đi lòng vòng trong bản. Hầu như trước cửa nhà ai cũng có một chiếc xe máy Win Trung Quốc và một chiếc máy khâu, cũng của Trung Quốc. Những thiếu nữ Mông cắm cúi mê mải trước chiếc máy khâu, có những thiếu nữ thì đang thoăn thoắt thêu thùa vải may khăn, may áo mới để chuẩn bị về nhà chồng xây dựng cuộc sống mới... 

Nơi tôi đang đứng là bên sườn dãy Hoàng Liên Sơn, cao tới trên 1.000m so với mực nước biển. Tôi tự hỏi đã bao nhiêu mùa rẫy trôi qua, người dân chỉ biết tới sương mù và thứ khói thuốc trắng phù dung! Quá khứ ấy mới đây thôi mà như đã trôi xa lắm. Cuộc sống mới đang tràn vào, tệ nạn đã và sẽ bị đẩy lùi chẳng bao giờ còn lặp lại nữa. Dưới chân tôi là tầng tầng lớp lớp những ruộng bậc thang. Từng đàn gia súc thủng thẳng về bản. Tiếng mõ lốc cốc vọng vào vách đá vang xa. Khói lam chiều leo lắt ánh hoàng hôn. Dẫu còn bộn bề khó khăn, song cuộc sống nơi đây đang bừng sáng, lòng người hướng tương lai rộng mở...

Ghi chép của Nguyễn Đức Tuấn

[ Quay lại ]
Các tin khác

 

 

THÔNG BÁO

Quyết định Ban hành Quy định công tác số hóa văn bản đi, đến của Ủy ban Dân tộc (Xem nội dung chi tiết tại đây)

Thông báo về việc quản lý hộp thư điện tử của Ủy ban Dân tộc nhằm đảm bảo an ninh, an toàn thông tin. Nội dung chi tiết xem tại đây

TÌM NHANH

TIN MỚI CẬP NHẬT

 
Hội nghị tham vấn ý kiến các Bộ, ngành vào dự thảo văn kiện Chương trình 135 giai đoạn III

 
9 nhóm giải pháp chủ yếu thực hiện Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội 2013

 
Hà Giang: Năm 2012 có 6.748 hộ thoát nghèo 

 
Ngành Công tác Dân tộc: Dấu ấn năm 2012

 
Thực trạng và một số giải pháp nhằm quản lý, sử dụng đất đai có hiệu quả  ở Tây Nguyên 

THÔNG TIN NỘI BỘ

DB điện thoại nội bộ
Danh sách cán bộ UB
Thư viện điện tử
CD 60 năm công tác DT
CEMA trên đĩa CDROM
CD đào tạo CNTT - CT135
CEMA trên UNDP
Năm quốc tế về miền núi

THÀNH VIÊN
Người online:
Khách:
Thành viên:
Tổng số: 0
Số người truy cập: 60,507,718


Cơ quan chủ quản : Uỷ ban Dân tộc. Giấy phép số : 455/GP-BC do Cục Báo chí - Bộ Văn hoá Thông tin cấp ngày 18/10/2004.
Bản quyền thuộc Ủy ban Dân tộc. Địa chỉ : Số 80, Phan Đình Phùng, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại : 04.37333511.
Khi đăng ký tài khoản người dùng trên website này, bạn đồng ý rằng bạn đã chấp nhận Chính sách đảm bảo an toàn thông tin cá nhân.
Website xem tốt nhất ở trình duyệt IE 5 trở lên, màn hình có độ phân giải 800x600 & Flash Player 8.
Phát triển dựa trên mã nguồn của phpNuke.
Execution time: 0.2 secs