Trang chủ  |  Tin mới  |  Hỏi đáp  |  Sơ đồ site  |  Hộp thư     TIẾNG VIỆT  |  ENGLISH
TỔNG QUAN
Hệ thống các cơ quan làm công tác dân tộc Hoạt động của UBDT Văn kiện của Đảng về Chính sách dân tộc Bác Hồ với đồng bào DT Đại biểu Quốc hội là người DTTS các khóa Các Dân tộc Việt Nam Ấn phẩm về lĩnh vực công tác dân tộc Văn bản về lĩnh vực Công tác dân tộc
TIN MỚI
Dân tộc Online Tin Hoạt động Chủ trương - Chính sách Thời sự - Chính trị Nghiên cứu - Trao đổi Kinh tế - Xã hội Y tế - Giáo dục Văn hoá - Thể thao Công nghệ - Môi trường Pháp luật Quốc tế
TÌM KIẾM

LIÊN KẾT

 
Năm Tuất kể chuyện loài chó

 23/01/2006

Không biết tự bao giờ người ta lại lấy “con cầy” (con chó) là biểu tượng cho một năm cùng 11 con vật khác tạo thành một giáp. Chó sống gần như ở khắp mặt quả đất. Chúng săn mồi bằng cách chạy đuổi. Giống chó phổ biến là giống ca-nít gồm có nhiều loại chó rừng, chó sói...

Ở Việt Nam, có hai giống chó rừng: Giống có mõm ngắn đầu to, tai ngắn và tròn; giống này sống thành từng đàn và có thể ăn được thú lớn trong rừng. Giống có chân tương đối ngắn, mũi nhọn, đuôi ngắn. Hai giống chó rừng này nhân dân ta thường gọi là chó sói hay sơn cẩu.

Do sự thuần dưỡng và chọn lọc lâu đời, hiện nay loài người đã tạo ra được vài trăm loài chó khác nhau về tầm vóc, màu lông và trọng lượng.

Chó mẹ thường đẻ mỗi lần từ 3 đến 4 con. Nó nuôi con rất chu đáo, cho con bú tới hơn một tháng tuổi. Từ sáu đến chín tháng tuổi là lúc dạy nó tốt nhất. Chừng mười lăm tuổi thì chó đã già, thời kỳ này lông rụng dần và chó già trở nên chậm chạp. Chó có thể sống được tới vài ba chục năm.

Chó là loài gia súc được loài người nuôi rất sớm, cách đây từ mười hai nghìn năm. Người đi săn nào cũng có một con chó thân thiết, nó sục sạo khắp nơi. Chính con chó này giúp chủ đi săn tìm mồi ở đồng bằng cũng như ở trong rừng rậm. Lúc người ta chưa phát hiện ra vết chân lợn rừng, hay nghe thấy tiếng cành cây khô gãy răng rắc dưới chân con hươu, con hoẵng... thì con chó, nhờ mũi thính đặc biệt, nó đã đứng dừng ngay lại, nghếch mũi đánh hơi.

Con chó đã giúp việc người đi săn rất trung thành và tận tuỵ: từ bao ngàn năm nay con người đã nuôi dạy được chó ngay từ thời kỳ xa xôi mà loài người chưa biết dùng súng đạn và phải săn mồi bằng cung tên.

Chuyện cổ Ai Cập kể rằng: Cách đây sáu ngàn năm, người ta đã thấy có tranh vẽ những người nô lệ đang dẫn bầy chó (bấy giờ chó đã có nhiều giống: chó có bụng thon, tai vểnh, chó mõm ngắn tai cụp...) đi săn.

Ở Đông Nam á là trung tâm nuôi chó sớm nhất, từ đây chó theo người tới Châu Đại Dương và các nước phương Tây.

Ở nước ta, chó được nuôi từ trong thời kỳ đồ đá mới. Thời ấy, ông cha ta nuôi chó để đi săn và giữ nhà.

Biết canh gác và đi chăn bò

Ngay từ thời tiền sử, chó đã biết giúp chủ đi săn mồi và biết giữ nhà, chăn gia súc, cứu thương ngoài mặt trận, kéo xe... loài người đã sử dụng không những cái mũi thính của chó, mà cả bộ giò của con vật nữa.

Đàn gia súc tăng lên đông đúc thêm từ năm này qua năm khác, chiếc gậy cầm ở tay, một chàng trai đi theo đàn gia súc. Con chó giúp chàng trai đó coi đàn bò, không cho chng tản ra trên thảo nguyên. Có vô số những bức tranh giá trị đã miêu tả cảnh chó chăn bò và chăn cừu.

Người ta đã từng kể bao nhiêu câu chuyện về con vật đó, nó biết giúp những người bị thương ngoài mặt trận, canh giác ở biên cương... Lúc ở nhà cũng như lúc đi săn, ở ngoài tiền tuyến cũng như trong phòng thí nghiệm, con chó luôn luôn là loài vật giúp ích cho con người.

Biệt tài đánh hơi

Để thử tài một con chó, người ta cử một người đi đến một chợ quê đông người cách xa nhà tới hai chục cây số. Rồi cho chó ngửi quần áo người đó, xong thả nó ra. Con chó này chưa hề có dịp thấy người mà nó phải tìm, nhưng chỉ nhờ ngửi hơi mà đi, nó đi thẳng đến chợ và cắn vào quần áo người nó phải tìm.

Lại có chuyện kể rằng, trong nhiều mùa cùng đi với đoàn thăm dò địa chất ở Môi va (vùng U-ran) hai con chó béc-giê: Giéc-đa và Rai đã tìm thấy quặng đồng, sắt, chì, vôn-phơ-ram và các quặng kim loại khác. Khi ngửi mùi thấy những mùi quặng này, chúng sủa vang để những cán bộ địa chất chú ý tới. Hiện nay nhiều con chó ở đây đang được huấn luyện để tìm quặng.

Con vật trung thành

Chó là loài vật phân biệt được tiếng nói của người quen với người lạ. Chó phân biệt được tiếng nói phản ánh tâm trạng khác nhau của người nuôi nó. Khi có lỗi bị chủ mắng, nó biết thân phận và lủi đi nằm ở một xó. Nếu được chủ khen, nó lăng xăng vẫy đuôi mừng rỡ.

Chó rất có nghĩa với chủ. Một nhà phẫu thuật mổ con chó bị xe cán què chân, rồi chăm sóc rất chu đáo trong thời gian nó bị đau. Những ngày ấy, nó rất quyến luyến ân nhân của nó. Khỏi chân, nó bỏ đi, trở về nhà chủ cũ. Và như vậy, rõ ràng là ân tình của nó đối với chủ cũ còn sâu nặng. Sau vài tháng nó trở lại phòng mổ, nhà phẫu thuật phấn khởi tưởng rằng nó sẽ ở lại hẳn với mình. Nhưng không, nó kéo áo nhà phẫu thuật để giới thiệu một con chó khác, bạn nó, bị què chân và nhờ ông cứu chữa.ở Luân Đôn, có một cô gái mù từ nhỏ. Con chó cô nuôi đã dẫn đường cho chủ đi dạo phố hàng chục năm đến khi cô gái được mổ và chữa khỏi đôi mắt, thì con chó đã già yếu và bị mù loà. Bây giờ đến lượt người phụ nữ đó hàng ngày đã dắt con chó nghĩa tình đi dạo phố... Còn nhiều chuyện kể về chó mến chủ tới mức độ khi chủ chết, chó buồn rầu bỏ ăn rồi chết theo.

Từ con chó đến những vị thuốc

Từ lâu, nhân dân ta đã dùng thịt chó; dương vật và tinh hoàn của chó, xương chó để làm thuốc.

Một trăm gram thịt chó có từ mười sáu đến mười tám gram đạm. Thịt chó có chất lượng tốt, vì có đầy đủ các A-xít a-min cần thiết và ở tỷ lệ khá phong phú.

Y học dân gian dùng xương chó đen đốt cháy, tán thành bột, hoà lẫn với dầu vừng để bôi vào những chỗ bị bỏng nước sôi tuột da.
Người ta dùng dương vật và tinh hoàn của những con chó khoẻ mạnh và không già quá để chữa bệnh suy thận, đau mỏi lưng gối... Tây y dùng tinh hoàn dưới dạng cao để điều trị bệnh rối loạn nội tiết. Cao tinh hoàn được dùng với mục đích thay thế cho chức năng của một hạch nội tiết bị suy yếu, hoặc kích thích hay điều hoà chức năng.

Trong y học dân gian còn dùng xương sống mũi chó vàng và xương sống mũi chó đen kết hợp với phú cổ chỉ, kim anh và củ sóng mọc ở ao, hồ, đầm để chữa bệnh di tinh và mộng tinh.

Từ xa xưa đến giờ, loài chó mang lại nhiều ích lợi cho con người. Xem ra có nhiều vẻ đáng yêu, đáng quý, đấy là chưa kể đến chuyện:

Con chó khóc đứng khóc ngồi,
Mẹ ơi đi chợ mua tôi đồng riềng.

ĐB (sưu tầm)

[ Quay lại ]
Các tin khác
 
  • Ngày xuân tìm hiểu về ăn uống sao cho hợp lý nhất (01/2006)
  •  

     

    THÔNG BÁO

    Quyết định Ban hành Quy định công tác số hóa văn bản đi, đến của Ủy ban Dân tộc (Xem nội dung chi tiết tại đây)

    Thông báo về việc quản lý hộp thư điện tử của Ủy ban Dân tộc nhằm đảm bảo an ninh, an toàn thông tin. Nội dung chi tiết xem tại đây

    TÌM NHANH

    TIN MỚI CẬP NHẬT

     
    Hội nghị tham vấn ý kiến các Bộ, ngành vào dự thảo văn kiện Chương trình 135 giai đoạn III

     
    9 nhóm giải pháp chủ yếu thực hiện Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội 2013

     
    Hà Giang: Năm 2012 có 6.748 hộ thoát nghèo 

     
    Ngành Công tác Dân tộc: Dấu ấn năm 2012

     
    Thực trạng và một số giải pháp nhằm quản lý, sử dụng đất đai có hiệu quả  ở Tây Nguyên 

    THÔNG TIN NỘI BỘ

    DB điện thoại nội bộ
    Danh sách cán bộ UB
    Thư viện điện tử
    CD 60 năm công tác DT
    CEMA trên đĩa CDROM
    CD đào tạo CNTT - CT135
    CEMA trên UNDP
    Năm quốc tế về miền núi

    THÀNH VIÊN
    Người online:
    Khách:
    Thành viên:
    Tổng số: 0
    Số người truy cập: 64,621,002


    Cơ quan chủ quản : Uỷ ban Dân tộc. Giấy phép số : 455/GP-BC do Cục Báo chí - Bộ Văn hoá Thông tin cấp ngày 18/10/2004.
    Bản quyền thuộc Ủy ban Dân tộc. Địa chỉ : Số 80, Phan Đình Phùng, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại : 04.37333511.
    Khi đăng ký tài khoản người dùng trên website này, bạn đồng ý rằng bạn đã chấp nhận Chính sách đảm bảo an toàn thông tin cá nhân.
    Website xem tốt nhất ở trình duyệt IE 5 trở lên, màn hình có độ phân giải 800x600 & Flash Player 8.
    Phát triển dựa trên mã nguồn của phpNuke.
    Execution time: 0.2 secs