Trang chủ  |  Tin mới  |  Hỏi đáp  |  Sơ đồ site  |  Hộp thư     TIẾNG VIỆT  |  ENGLISH
TỔNG QUAN
Hệ thống các cơ quan làm công tác dân tộc Hoạt động của UBDT Văn kiện của Đảng về Chính sách dân tộc Bác Hồ với đồng bào DT Đại biểu Quốc hội là người DTTS các khóa Các Dân tộc Việt Nam Ấn phẩm về lĩnh vực công tác dân tộc Văn bản về lĩnh vực Công tác dân tộc
TIN MỚI
Dân tộc Online Tin Hoạt động Chủ trương - Chính sách Thời sự - Chính trị Nghiên cứu - Trao đổi Kinh tế - Xã hội Y tế - Giáo dục Văn hoá - Thể thao Công nghệ - Môi trường Pháp luật Quốc tế
TÌM KIẾM

LIÊN KẾT

 
Gặp nhân chứng sống ở Truông Bồn

 10/05/2012

Chị Trần Thị Thông bên người chồng anh Lê Hải Diên, hôm nay.

Đã hơn 40 năm trôi qua nhưng chị Trần Thị Thông vẫn còn nhớ rõ nét mặt, nụ cười và ánh mắt của từng đồng đội năm xưa. Đêm 31/10/1968, sau loạt bom của máy bay Mỹ, 11 cô gái và 2 chàng trai thanh niên xung phong (TNXP), đã nằm lại vĩnh viễn với núi rừng khi tuổi đời chưa tròn đôi mươi. Cả tiểu đội chỉ còn một người sống sót, đó chính là nữ thương binh Trần Thị Thông, đang sống một cuộc đời thầm lặng ở thành phố Vinh (Nghệ An).

Người ở lại với Truông Bồn

Quốc lộ 15A là con đường chủ lực và Truông Bồn là một trong những địa bàn trọng yếu của việc chi viện vũ khí, thuốc men, lương thực, hàng hoá cho tiền tuyến miền Nam. Vì thế máy bay Mỹ ngày đêm bắn phá rất ác liệt. Mỗi ngày có hàng chục tấn bom của kẻ thù rải xuống, nhiều hôm làm tắc nghẽn huyết mạch giao thông.

Ngày đêm lực lượng TNXP Truông Bồn đã cùng bà con nhân dân san lấp hố bom để nối đường cho xe bộ đội đi qua. 14 chiến sỹ thuộc Tiểu đội 2 Đại đội 317 vừa làm nhiệm vụ trực chiến vừa cùng đơn vị bám đường san lấp hố bom. Nhiều hôm chị em phải thức trắng đêm để rải bẹ chuối trắng chỉ đường và mặc trên mình chiếc áo màu trắng để làm cọc tiêu sống chỉ đường cho những đoàn xe đi qua

Đêm 30, rạng sáng 31/10/1968, sau những trận mưa bom, nhiều mạch giao thông quan trọng trên đường 15A bị đứt. Đến 4h sáng 31/10/1968, tiểu đội 2 do chị Trần Thị Thông làm tiểu đội trưởng, đã nhận được lệnh: “Bằng mọi giá phải mở đường máu” để cho đoàn xe của bộ đội đi qua trước khi trời sáng”.

Với quyết tâm đó chị em TNXP Truông Bồn khẩn trương mở đường 6h 10 phút cùng ngày, khi công việc đã sắp hoàn thành theo kế hoạch thì máy bay Mỹ đã ầm ào lao tới, bất ngờ trút xuống một lúc 238 quả bom, nhấn Truông Bồn chìm trong biển trời khói lửa. Ngớt bom, cả Đại đội 317 và nhân dân Mỹ Sơn- Đô Lương oà lên tìm người. Trong ngổn ngang bom đạn và đất đá, đồng đội nỗ lực tìm kiếm nhưng 11 cô gái và 2 chàng trai đã vĩnh viễn ra đi, trong đó 7 người không tìm được thi thể.

Chị Thông nhớ lại: “Lúc nớ nỏ biết chi, (lúc đó không biết gì) tỉnh lại thấy nằm trong nhà mẹ Thợm, sau ra ngoài thấy nát tan, đau lắm…!!!” Chị vẫn nhớ như in trước đêm cuối cùng, có 8 người được xét nghỉ, một số người còn nhận được giấy báo nhập học của các trường đại học, cao đẳng và trung cấp, có người chuẩn bị về quê làm đám cưới: “Bình thường xong việc, ai về hầm nhà nấy. Nhưng bữa đó mấy chị em về một hầm bật diêm đọc thư. Có đọc được mô, nhưng mà vui rồi không ai ngủ được nói chuyện đến gần sáng, thế mà…”, chị Thông nức nở.

Điều chưa kể

Chị Thông kể, trước ngày chị gia nhập Đại đội 317- TNXP Nghệ An (18/5/1965), chị đã có một mối tình đẹp với một thanh niên ở quê nhà, đó là anh Phan Tiến Bảy (em ruột của anh hùng Phan Tư). Chia tay nhau lên đường, họ hẹn ngày giải phóng sẽ trở về làm đám cưới. Thế nhưng vào chiến trường chưa được bao lâu, chị nhận được tin anh Bảy hy sinh.

Sau trận bom ác liệt ngày 31/10/1968, chị Thông bị thương. Năm 1969, chị được đơn vị cho về TP. Vinh học nghề may mặc. Về đây chị ở trọ trong nhà ông Đèo (ở phường Đông Vĩnh-TP. Vinh hiện nay). Ông bà Đèo có mấy người con đều đã đi bộ đội nên rất yêu quý chị Thông.

Khi ông Đèo bị ốm nặng, gia đình đã gọi anh Lê Hải Diên (con trai ông Đèo, là quân y thuộc Sư đoàn 308, ở chiến trường Quảng Trị) về chăm sóc cha già. Lần về phép này, anh đã gặp chị Thông. Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi đó, anh Diên gửi mẹ cha cho chị Thông chăm sóc, đỡ rồi tiếp tục trở lại chiến trường Quảng Trị để chiến đấu. Một năm sau ngày gặp nhau (tức năm 1970) anh Diên và chị Thông đã tổ chức làm đám cưới. Cưới được 3 ngày thì anh Diên lại khoác ba lô vào chiến trường. Đến năm 1972, anh Diên được phục viên về quê, nhưng lần trở về này anh đã bị thương. Cũng từ đó, cặp vợ chồng thương binh nghèo mới được ở bên nhau.

Chị Thông tâm sự: Sau khi về ở với nhau rồi mới biết, có lần hai người đã từng gặp nhau ở Truông Bồn nhưng trong đêm tối không thấy mặt. Bởi khi đó mỗi ngày có hàng trăm đoàn xe bộ đội ta đi qua Truông Bồn. Tình cảm giữa bộ đội và các cô gái TNXP luôn mang nặng nghĩa tình.

Chị tủm tỉm cười: Có một đêm mùa Đông năm 1968, trong khi Tiểu đội 2, Đại đội 317 của chị đang sửa đường QL15A, bỗng có đoàn xe chở bộ đội chủ lực của ta vào chiến trường miền Nam chiến đấu. Một số chiến sỹ trẻ, trong đó có cả anh Lê Hải Diên (chồng chị Thông sau này) nhanh nhảu và hồn nhiên: "Các o ơi, ở đây có ai là người Nghệ An không?", "Có ai người Yên Thành không?", "Có ai người Hưng Nguyên không?".

Một số chị em TNXP cũng đối đáp hóm hỉnh: "Xe ơi lăn bánh làm chi? Tình ta chưa gắn xe đi sao đành".

Một số chiến sỹ bộ đội đáp lại: "Đến đây ai vợ ai chồng. Ai đi đánh Mỹ ai bồng con thơ?" Lập tức chị em ở TNXP Tiểu đội 2 đáp: "Ở đây em vợ anh chồng/Anh đi đánh Mỹ em bồng con thơ".

Trong đêm tối không thấy mặt người, những câu hò, câu ví thay cho ánh mắt nhìn nhau. Riêng chị Thông, dẫu cho hàng nghìn chuyến xe đi qua Truông Bồn nhưng dường như chuyến xe đêm ấy làm chị ấn tượng nhất trong quãng đời TNXP. Chính nó (chuyến xe-PV) ghi lại một kỷ niệm đẹp về tình yêu đôi lứa hồn nhiên của tuổi trẻ thời chiến tranh.

Ngày về sống với nhau, bao đêm nằm tâm sự, vợ chồng anh Diên và chị Thông đã kể cho nhau nghe những chuyện trong ngày tháng ở chiến trường. Khi nghe chị Thông kể lại chuyện hò, đối đáp... với một đoàn xe bộ đội đi qua của mùa Đông năm 1968 ấy, thì anh Diên mới ngã ngửa ra đoàn xe hôm đó chính là của đơn vị mình. Kỷ niệm đẹp của tuổi trẻ lại ùa về, hai vợ chồng hạnh phúc biết bao!

Ngót nghét 40 năm trời trôi qua chị Trần Thị Thông vẫn nhớ rõ từng nét mặt, nụ cười và ánh mắt của từng đồng đội năm xưa những người đã cùng chị làm nên một Truông Bồn đi vào huyền thoại. Nhiều đêm nằm ngủ, chị còn mơ thấy từng người một và rồi cất tiếng gọi trong mơ.

Quỳnh Thương

[ Quay lại ]
Các tin khác
 
  • Đổi thay “làng cách mạng” Ông Tía (05/2012)
  •  

     

    THÔNG BÁO

    Quyết định Ban hành Quy định công tác số hóa văn bản đi, đến của Ủy ban Dân tộc (Xem nội dung chi tiết tại đây)

    Thông báo về việc quản lý hộp thư điện tử của Ủy ban Dân tộc nhằm đảm bảo an ninh, an toàn thông tin. Nội dung chi tiết xem tại đây

    TÌM NHANH

    TIN MỚI CẬP NHẬT

     
    Hội nghị tham vấn ý kiến các Bộ, ngành vào dự thảo văn kiện Chương trình 135 giai đoạn III

     
    9 nhóm giải pháp chủ yếu thực hiện Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội 2013

     
    Hà Giang: Năm 2012 có 6.748 hộ thoát nghèo 

     
    Ngành Công tác Dân tộc: Dấu ấn năm 2012

     
    Thực trạng và một số giải pháp nhằm quản lý, sử dụng đất đai có hiệu quả  ở Tây Nguyên 

    THÔNG TIN NỘI BỘ

    DB điện thoại nội bộ
    Danh sách cán bộ UB
    Thư viện điện tử
    CD 60 năm công tác DT
    CEMA trên đĩa CDROM
    CD đào tạo CNTT - CT135
    CEMA trên UNDP
    Năm quốc tế về miền núi

    THÀNH VIÊN
    Người online:
    Khách:
    Thành viên:
    Tổng số: 0
    Số người truy cập: 60,817,699


    Cơ quan chủ quản : Uỷ ban Dân tộc. Giấy phép số : 455/GP-BC do Cục Báo chí - Bộ Văn hoá Thông tin cấp ngày 18/10/2004.
    Bản quyền thuộc Ủy ban Dân tộc. Địa chỉ : Số 80, Phan Đình Phùng, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại : 04.37333511.
    Khi đăng ký tài khoản người dùng trên website này, bạn đồng ý rằng bạn đã chấp nhận Chính sách đảm bảo an toàn thông tin cá nhân.
    Website xem tốt nhất ở trình duyệt IE 5 trở lên, màn hình có độ phân giải 800x600 & Flash Player 8.
    Phát triển dựa trên mã nguồn của phpNuke.
    Execution time: 0.2 secs