Trang chủ  |  Tin mới  |  Hỏi đáp  |  Sơ đồ site  |  Hộp thư     TIẾNG VIỆT  |  ENGLISH
TỔNG QUAN
Hệ thống các cơ quan làm công tác dân tộc Hoạt động của UBDT Văn kiện của Đảng về Chính sách dân tộc Bác Hồ với đồng bào DT Đại biểu Quốc hội là người DTTS các khóa Các Dân tộc Việt Nam Ấn phẩm về lĩnh vực công tác dân tộc Văn bản về lĩnh vực Công tác dân tộc
TIN MỚI
Dân tộc Online Tin Hoạt động Chủ trương - Chính sách Thời sự - Chính trị Nghiên cứu - Trao đổi Kinh tế - Xã hội Y tế - Giáo dục Văn hoá - Thể thao Công nghệ - Môi trường Pháp luật Quốc tế
TÌM KIẾM

LIÊN KẾT

 
Tiếng nói dân tộc đang dần bị mai một!

 06/08/2009

Àöåi nguä vùn nghïå syä ngûúâi DTTS laâ lûåc lûúång tiïn phong trong viïåc gòn giûä tiïëng noái vaâ chûä viïët dên töåc.

Nói tiếng nói của dân tộc mình là một nét văn hóa, là niềm tự hào, tự tôn dân tộc. Cũng như cây có cội, sông có nguồn. Người dân tộc nói tiếng dân tộc mình là người biết tôn trọng, hướng về gốc rễ cội nguồn. Bằng nhiều cách thể hiện khác nhau để hướng về nguồn cội, song ngôn ngữ là một trong những phương tiện thể hiện hữu hiệu, rõ nét nhất của mỗi người DTTS...

Nhà thơ Y Phương là người Tày ở huyện Trùng Khánh, Cao Bằng đã xuống Hà Nội sinh sống từ nhiều năm nay. Thỉnh thoảng, ông vẫn sáng tác thơ bằng tiếng mẹ đẻ. Một lần, tôi cùng nhà văn Vũ Xuân Tửu đến thăm nhà thơ Y Phương ở một ngôi nhà chung cư thuộc quận Thanh Xuân, tôi đã nói tiếng Tày với ông. Cứ tưởng mình “quê mùa” ở đất Thủ đô mà còn nói tiếng địa phương, nhưng nhà thơ đã rất hào hứng. Ông “tuôn” ra một tràng tiếng Tày chính hiệu. “Đã khá lâu rồi, không được nói tiếng mẹ đẻ. Có nhiều lúc thèm nói lắm, nhưng không có người nói cùng”. Thế mới biết, Y Phương rất biết gìn giữ tiếng nói của dân tộc, coi đó là giá trị văn hóa rất thiêng liêng của dân tộc mình.

Nói như vậy để thấy rằng, nói tiếng nói của dân tộc mình không phải là cổ hủ, quê mùa. Những người còn nói được tiếng mẹ đẻ là những người giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc đã được tích lũy từ nhiều đời nay. Song không phải ai cũng ý thức được điều đó.

Mong muốn cho con em mình sớm làm quen với tiếng phổ thông để giúp các con sau này học tốt hơn, nhiều cặp vợ chồng trẻ là người DTTS đã “bỏ qua” tiếng mẹ đẻ mà chỉ dạy cho con nói tiếng phổ thông ngay từ lúc các bé mới bắt đầu tập nói. Đến các thôn, bản của người Tày–Nùng, hiếm hoi lắm chúng tôi mới bắt gặp những người luống tuổi ru cháu ngủ bằng điệu “ú noọng nòn”- những câu ru con, ru cháu được đúc rút từ thực tiễn cuộc sống mang đậm tính triết lý và kinh nghiệm của người nông dân. Có một thực tế là nhiều người làm mẹ hiện nay không còn biết đến các điệu hát ru, những làn điệu dân ca của dân tộc mình. Họ bảo: Hát ru cho con bây giờ không còn phù hợp với xu thế phát triển của thời đại. Thay vào đó, họ đã hát ru con bằng đài cát sét, bằng nhạc không lời, bằng nhạc giao hưởng...

Nói đến dân tộc, không thể không nói đến trang phục, ngôn ngữ, phong tục tập quán..., những yếu tố cấu thành bản sắc mang tính đặc thù để phân biệt giữa dân tộc này với các dân tộc khác. Ngày nay, xã hội phát triển, đời sống ngày càng được nâng cao. Nhiều người ở thị xã, thành phố đã quên đi tiếng mẹ đẻ. Một tiếng mẹ đẻ cũng không biết, thử hỏi cái hồn dân tộc ở chỗ nào?

Nhà văn Hoàng Triều Ân (dân tộc Tày ở Cao Bằng, thành viên Ban soạn thảo Từ điển tiếng Tày) là người tâm đắc, dày công nghiên cứu ngôn ngữ, phong tục tập quán và văn hóa dân tộc Tày - Nùng. Ông nói: “Có nhiều nguyên nhân dẫn đến tiếng nói dân tộc Tày bị mai một. Tốc độ đô thị hóa nhanh, thay đổi môi trường sống khiến tiếng dân tộc không còn phù hợp trong giao tiếp cộng đồng”.

Bên cạnh những người DTTS sống ở thành phố, thị xã, nhưng lúc nào tâm hồn cũng hướng về cội nguồn. Họ vẫn ý thức mình là người gốc dân tộc. Song cũng có người (thường là lớp trẻ) là người dân tộc khi ra thành phố đã tìm cách “che đậy” mình là người dân tộc, vì sợ bị người khác “coi thường”.

Xã hội ngày càng phát triển, để hòa nhập với thế giới, ai cũng ra sức học ngoại ngữ để làm tốt công việc của mình. Người dân tộc cũng đã và đang được tiếp cận với ngoại ngữ như Anh, Pháp, Trung Quốc, Nga, Nhật... mong muốn hiểu thêm về miền đất lạ, phong tục, tập quán, văn hóa của họ. Không ít người nước ngoài đã và đang học tiếng Việt, tiếng dân tộc, tìm hiểu nền văn hóa đa dạng của dân tộc. Vậy, không lý gì mà người dân tộc lại “coi rẻ” tiếng nói, văn hóa của mình.

Để giữ gìn, phát huy bản sắc văn hóa dân tộc, trách nhiệm trước hết thuộc về những người làm cha, làm mẹ. Họ phải ý thức được rằng, gìn giữ tiếng nói dân tộc mình là giữ gìn bản sắc văn hóa chỉ có của riêng dân tộc mình mà các dân tộc khác không có. Giá trị ngôn ngữ, trang phục của dân tộc là không thể đo đếm được. Nó càng không thể định được bằng giá trị vật chất. Giữ gìn bản sắc, phát huy các giá trị truyền thống văn hóa là nghĩa vụ thiêng liêng, cao cả của mỗi người dân tộc.

Những người sớm định hướng cho con em mình với tiếng phổ thông là việc làm không hề sai. Nhưng những đứa trẻ sinh ra ở thôn, bản, xung quanh là những người nông dân chân lấm tay bùn, nói tiếng dân tộc, dạy các con em biết tiếng dân tộc đâu phải là việc làm “trái với quy luật phát triển”. “Dạy con từ thuở còn thơ”, người làm cha làm mẹ không dạy con, em mình nói tiếng dân tộc, giúp con em ham tìm hiểu các giá trị văn hóa truyền thống. Sau này, làm sao các em lấy làm tự hào mình là người DTTS? Ngôn ngữ nào cũng có cái hay, có nét đẹp riêng của nó. Không thể nói ngôn ngữ của dân tộc khác hay hơn tiếng nói của dân tộc mình, mà bỏ ngôn ngữ dân tộc mình. Để không đánh mất ngôn ngữ mẹ đẻ, những người dân tộc cần phải biết trân trọng tiếng nói của mình, tự hào mình là người dân tộc, có truyền thống, phong tục tập quán giàu bản sắc. Chỉ có như thế ngôn ngữ mẹ đẻ mới được duy trì và phát huy giá trị. Ngôn ngữ mới không bị mai một dần theo dòng thời gian.

Nông Quốc Lập

[ Quay lại ]
Các tin khác
 
  • Thơ Nguyễn Minh Nguyên - Bám sát mạch đập của cuộc sống (08/2009)
  •  
  • Nguyễn Tiến Minh vào tốp mười tay vợt mạnh nhất thế giới (08/2009)
  •  
  • Phú Yên- Quan niệm mới trong việc xây dựng nhà mồ (08/2009)
  •  

     

    THÔNG BÁO

    Quyết định Ban hành Quy định công tác số hóa văn bản đi, đến của Ủy ban Dân tộc (Xem nội dung chi tiết tại đây)

    Thông báo về việc quản lý hộp thư điện tử của Ủy ban Dân tộc nhằm đảm bảo an ninh, an toàn thông tin. Nội dung chi tiết xem tại đây

    TÌM NHANH

    TIN MỚI CẬP NHẬT

     
    Hội nghị tham vấn ý kiến các Bộ, ngành vào dự thảo văn kiện Chương trình 135 giai đoạn III

     
    9 nhóm giải pháp chủ yếu thực hiện Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội 2013

     
    Hà Giang: Năm 2012 có 6.748 hộ thoát nghèo 

     
    Ngành Công tác Dân tộc: Dấu ấn năm 2012

     
    Thực trạng và một số giải pháp nhằm quản lý, sử dụng đất đai có hiệu quả  ở Tây Nguyên 

    THÔNG TIN NỘI BỘ

    DB điện thoại nội bộ
    Danh sách cán bộ UB
    Thư viện điện tử
    CD 60 năm công tác DT
    CEMA trên đĩa CDROM
    CD đào tạo CNTT - CT135
    CEMA trên UNDP
    Năm quốc tế về miền núi

    THÀNH VIÊN
    Người online:
    Khách:
    Thành viên:
    Tổng số: 0
    Số người truy cập: 59,905,510


    Cơ quan chủ quản : Uỷ ban Dân tộc. Giấy phép số : 455/GP-BC do Cục Báo chí - Bộ Văn hoá Thông tin cấp ngày 18/10/2004.
    Bản quyền thuộc Ủy ban Dân tộc. Địa chỉ : Số 80, Phan Đình Phùng, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại : 04.37333511.
    Khi đăng ký tài khoản người dùng trên website này, bạn đồng ý rằng bạn đã chấp nhận Chính sách đảm bảo an toàn thông tin cá nhân.
    Website xem tốt nhất ở trình duyệt IE 5 trở lên, màn hình có độ phân giải 800x600 & Flash Player 8.
    Phát triển dựa trên mã nguồn của phpNuke.
    Execution time: 0.2 secs